Ngũ Lăng
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên gọi một khu vực địa lý lịch sử: Chỉ vùng đất nằm ở phía Tây kinh thành Trường An (Tràng An) thời nhà Hán và nhà Đường. Đây là nơi xây dựng lăng mộ của năm vị hoàng đế nhà Hán.
- Biểu tượng cho khu vực quyền quý: Về sau, vùng đất này trở thành nơi tập trung cư trú của tầng lớp quý tộc, quan lại cao cấp và những gia đình giàu có, quyền thế nhất.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Ngũ Lăng là nơi yên nghỉ của các bậc đế vương nhà Hán. (Ngũ Lăng là nơi an nghỉ của các bậc đế vương nhà Hán.)
- Phú quý sinh lễ nghĩa, lối sống xa hoa của giới quý tộc ở Ngũ Lăng từng là đề tài trong thơ văn cổ. (Phú quý sinh lễ nghĩa, lối sống xa hoa của giới quý tộc ở Ngũ Lăng từng là đề tài trong thơ văn cổ.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Ngũ Lăng niên thiếu": Cụm từ cố định trong văn học cổ, dùng để chỉ lớp thanh niên con nhà quyền quý, giàu có sống ở vùng Ngũ Lăng, thường mang hàm ý về một lối sống hào hoa, phóng túng, xa xỉ.
- Hình ảnh "Ngũ Lăng niên thiếu" thường xuất hiện trong thơ Đường, miêu tả những chàng trai trẻ ăn chơi, đua ngựa trên các con phố đông đúc. (Hình ảnh "Ngũ Lăng niên thiếu" thường xuất hiện trong thơ Đường, miêu tả những chàng trai trẻ ăn chơi, đua ngựa trên các con phố đông đúc.)
Biến thể và từ gần giống
- Ngũ Lăng niên thiếu (cụm danh từ cố định): Thanh niên quý tộc/con nhà giàu ở Ngũ Lăng.
- Công tử Ngũ Lăng (cách gọi khác): Cách gọi khác có ý nghĩa tương tự "Ngũ Lăng niên thiếu".
Từ đồng nghĩa
- Giới quyền quý: Tầng lớp có quyền lực và địa vị cao trong xã hội.
- Con nhà gia thế: Con cháu trong những gia đình có thế lực, danh giá lâu đời.
Thành ngữ/Cụm từ liên quan
- Ngũ Lăng niên thiếu: (Như đã giải thích ở trên) Đây là cụm từ thành ngữ/quán ngữ phổ biến nhất gắn liền với từ "Ngũ Lăng", dùng để chỉ một nhóm người cụ thể với đặc điểm xã hội rõ ràng.
- Một vùng đất phía Tây kinh thành Tràng An, các đời Hán, Đường, ở đó có lăng mộ 5 vua Hán, về sau vùng này tập trung nhiều quan lại quý tộc cấp cao. "Ngũ lăng niên thiếu" chỉ bọn con nhà quyền quý, giàu sang